8 Tháng Ba, 2019

Du lịch Mỹ miễn phí với ‘mẹo’ của Việt kiều: San Francisco tour… 0 đồng

Tôi thường đùa “Đằng sau thành công của vợ tôi là một anh backpacker (phượt thủ)” bởi tôi đu bám những chuyến đi được thanh toán của vợ để ăn-ngủ-đi… ké rồi tìm những điểm du lịch miễn phí. San Francisco không phải là ngoại lệ!

‘Lạc lối’ ở xứ cờ hoa

Thu nhập thấp” mà… đòi hỏi cao

Tôi chỉ muốn nhắc lại rằng “miễn phí” có nghĩa là không phải trả tiền hoặc trả rất ít chứ không phải là ở nhà người quen để được dẫn đi. Và nhiều đồng nghiệp du lịch của tôi cũng rất thích thú khi được tôi chia sẻ “mẹo” thú vị này!

Chỉ phải trả tiền vé máy bay giá rẻ (thường mua vào ngày thứ 3, không được mang theo vali hành lý xách tay và nhiều khi hãng Frontier, Spirit Airlines bán vé bay từ bang này sang bang xa khác chỉ có… 20 USD), tôi theo taxi của bà xã đến lưu trú khách sạn The Westin St. Francis ở ngay trung tâm thành phố San Francisco có lịch sử lâu đời. Có lẽ vì thế nên giá cho người tham dự hội thảo ở đây chỉ tầm 300 USD/ đêm trong khi giá bán phòng cho ngày Valentine sơ sơ chỉ có… 1.200 USD, số tiền mà tôi phải nai lưng làm cả tháng trời mới có!

Nhưng cảm giác ngủ xa hoa đó cũng giống như những lần ngủ ở khách sạn giá rẻ bởi sau cả ngày cuốc bộ khám phá mọi nơi, tôi chỉ biết lăn ra ngủ, đâu cần quan tâm phòng ốc làm gì. Đây cũng là một kinh nghiệm cho những ai sang Mỹ tham quan lần đầu. Vì do chênh lệch múi giờ nên vài ngày đầu mới sang sẽ ngủ li bì khi đó mọi người ngủ trong nhà tranh cũng giống nhà… sàn mà thôi!

Một góc ngắm đẹp cầu Cổng Vàng

Khám phá thành phố rộn ràng có đông người Việt Nam này sẽ không quá phức tạp và hoàn toàn miễn phí nếu bạn tham gia các “walking tour”: đi bộ trong khu trung tâm xuất phát từ quảng trường Union Square, tour tham quan khu Chinatown của người Hoa, tour tham quan “Ferry building” ở ngay dọc vịnh Pier của thành phố vào ngày thứ 3 và 7 hàng tuần để khám phá chợ trời, khu ẩm thực trong Marketplace, lang thang ở Pier 39 xem hải cẩu… tắm nude hay cùng nhau “chổng phao… cứu sinh” để khám phá con đường Lombard ngoằn ngoèo nhất thế giới…

Nếu mỏi chân quá thì “chịu khó” bỏ thêm 2.75 USD mua vé chuyến tàu điện cổ (F Line Market) để khám phá công viên biển San Francisco, bảo tàng lịch sử ngân hàng The Wells Fargo, bảo tàng xe điện hay bảo tàng xe chạy bằng dây cáp… Một số điểm du lịch khác có thu phí nhưng đều miễn phí cho trẻ em dưới 12 tuổi.

Và đặc biệt những nơi này đều có 1 – 2 ngày “xả cổng” trong mỗi tháng để dành cho những đối tượng “thu nhập thấp” mà… đòi hỏi cao như tôi!

Tham quan Ferry Building lịch sử mà không phải mất đồng nào

Ở đây còn có chuyến xe bus chạy từ trung tâm du lịch cầu cổng vàng ra Presidio, hay xe bus chạy khắp công viên Cầu Cổng Vàng cũng miễn phí.

Cho nên bài viết này tôi muốn dành cho những ai nghĩ rằng du lịch Mỹ sao mà đắt đỏ thì sẽ biết cách sắp xếp ngày đẹp để có thể đi hết nhiều điểm tham quan không mất tiền mà chỉ có mất sức để… seo phì!

Có lẽ tôi là phượt thủ chuyên nghiệp nên hai gia đình người bạn tôi ở San Jose háo hức đón tôi ở San Francisco vừa được hội ngộ sau mười mấy năm không gặp vừa được tôi dẫn đi tour tham quan thành phố dù mọi người sống chỉ cách nơi này hơn một giờ lái xe.

Với phương châm “Tiền không nhiều nhưng vẫn có nhiều thứ để làm!” nên sau những chuyến đi ròng rã (quả thực là “khóc ròng” và “rã… cẳng”), tôi đã có nhiều “đứa con rơi” ra đời!

Mua danh ba vạn, bán danh… 0 đồng

Thực tế là tôi đã bỏ hết vốn liếng tích cóp được (cứ mỗi paycheck – hóa đơn trả lương mỗi hai tuần – sẽ tự động trích vào tài khoản tiết kiệm một ít tiền còm) để trang trải cho hàng chục chuyến đi tương tự khắp đất nước cờ hoa. Tính ra mất cả gần 3 vạn (30.000 USD) trong gần 10 năm để mua chút “danh” cũng chẳng có gì là ngoa!

Những đứa con tinh thần được “rơi” ra liên tục là gần 200 bài viết về du lịch, ẩm thực, đời sống, giáo dục… của xứ người được đăng tải trên nhiều báo ở Việt Nam kèm với giải thưởng cao nhất của công ty Hoàn Mỹ trao tặng trong cuộc thi viết về nước Mỹ năm ngoái, tôi bắt đầu đi… bán danh để lấy “tour 0 đồng”.

Sau khi tìm đến website của Trung tâm xúc tiến du lịch thành phố San Francisco điền các thông tin của mình để xin một “Media package” (gói tài trợ cho những phóng viên du lịch hoặc cây viết tự do có nhiều người theo dõi), tôi được bà Tatiana Ranis – Giám đốc trung tâm liên hệ ngay ngày hôm sau để chuẩn bị tiếp đón tôi và gửi tặng miễn phí bộ sử dụng dịch vụ miễn phí ở San Francisco (cả khách sạn miễn phí nữa nhưng tôi… lỡ đặt rồi!).

Ngắm những chú hải cẩu nằm phơi mình tự nhiên thay vì phải bỏ tiền để vào sở thú

Trên chuyến bay đến đây, thấy tôi có cầm “súng ống” lên máy bay (là chiếc máy ảnh đeo bên mình) nên sau khi chúng tôi gọi đồ ăn sáng trong thực đơn nhưng tiếp viên không lấy tiền và còn… cho thêm đồ dằn túi.

Dù tôi nằng nặc xin trả (vì sợ mình nghe nhầm!) thì cô ấy viện lý do hy hữu là… quên mang theo máy cà thẻ. Tôi thực sự ngạc nhiên trong… sung sướng tột độ!

Khi đến khách sạn The Westin, lễ tân nhìn vào bộ đồ nghề của tôi rồi cũng xin phép được… “free upgrade” (nâng hạng phòng miễn phí) với lý do khách sạn đã hết phòng thường mà tôi đặt. Lúc đó tôi mới biết rằng giờ đây mình “chẳng phải dạng vừa đâu” trong ánh mắt của họ!

Sau đó vài ngày, chúng tôi chuyển sang ở khách sạn bèo (vì không được thanh toán những ngày ở thêm) do tôi đặt qua trang dịch vụ du lịch Expedia đổi ngày đến nên trong chính sách chung của họ, tôi sẽ mất luôn hết tiền nếu không đến.
Ấy vậy mà khi tôi trình bày mục đích của chuyến đi viết bài du lịch, giám đốc khách sạn đồng ý “ngay và luôn” cho dù trước đó công ty Expedia thông báo rằng đã liên hệ mà khách sạn không chịu đổi. Tôi hoang mang thực sự vì những điều bất ngờ mà mọi người ở đây mang lại.

Vậy mà chưa hết!

Tác giả chụp ảnh lưu niệm với đầu bếp tài ba gốc Việt Charles Phan

Các công ty tour khi biết tôi muốn sử dụng voucher miễn phí đều “tay bắt mặt mừng” điện thoại và gửi mail hỏi han liên tục, có những tour trùng giờ nhau thì họ thuyết phục tôi đi cùng cho bằng được, có tour huỷ vì thời tiết được họ… đền bằng tour khác. Chưa kể có cả những vị “tai to mặt lớn” làm ở phòng Marketing, truyền thông cũng hỗ trợ tôi đặt tour hết mình dù đã quá giờ làm việc. Khổ nỗi, sức người có hạn nên tôi chỉ đi được một phần tư số voucher mà họ đã tặng. “Có những niềm riêng làm sao nói hết” khi ăn quá nhiều gọi là “bội thực” còn cho tour đi không hết sẽ gọi là bội gì đây?

Đến xin phỏng vấn đầu bếp tài ba gốc Việt Charles Phan, dù bận trăm công nghìn việc của triệu phú đô la nhưng ông vẫn sắp xếp thời gian trò chuyện thân tình với tôi trong hơn một tiếng đồng hồ xuyên trưa. Được tôi trình bày về việc khó đặt bàn ở quán của ông do khách lúc nào cũng đông đặc, ông đã tự mình đặt bàn để mời vợ chồng tôi quay trở lại ăn tối và đưa tôi đi chụp ảnh khắp mọi ngóc ngách mà tôi muốn.

Thú vị nhất là ghé quán ăn Việt Nam, chủ quán người Hoa khi biết tôi từ tiểu bang khác đến chơi nên mời thêm đồ ăn: “Hia” (tiếng Hoa là anh) cứ tự nhiên, ăn cho no mà viết bài!”

Chưa bao giờ tôi cảm nhận được cái danh không đồng của mình lại… đáng giá ngàn vàng đến vậy! Nhưng thực sự đây là thành quả ngọt ngào bởi “vì bạn xứng đáng”!

Theo Thanhnien.

(Visited 8 times, 1 visits today)